TT - Câu chuyện của ba sinh viên Pháp cùng ăn cùng ở và chia sẻ kiến thức về thú y với một số hộ chăn nuôi khu vực Lai Vung, Đồng Tháp.
Một buổi chiều đầu tháng 8, tại trại bò của ông Nguyễn Văn Nguyên (Lai Vung, Đồng Tháp), Lisa Pénin (23 tuổi, người Pháp) cùng cô bạn Sophie Novelli (21 tuổi) đi quanh gần hai chục con trâu bò xếp hàng ngang dọc theo máng ăn.
Vừa quan sát khắp lượt họ vừa thảo luận, ghi chép và chụp hình toàn bộ khu vực chuồng. Trong khi đó, thành viên thứ ba của nhóm Juliette Di Francesco (24 tuổi) đang trao đổi với chủ hộ thông qua một thông dịch viên nhằm có được những thông tin chính xác về cách thức chăn nuôi. Nhìn những chú bò vừa thong thả nhai những cọng cỏ còn sót lại trong máng, vừa quất đuôi đuổi đám ruồi nhặng bâu quanh, Sophie nhận xét: “Mọi thứ ở đây được tổ chức rất tốt dù người dân chỉ chăn nuôi kiểu tự phát”.
Cả ba đều là sinh viên Trường đại học Quốc gia thú y Alfort (Paris, Pháp), đồng thời là tình nguyện viên của Tổ chức Enfance Partenariat Vietnam - một tổ chức chuyên giúp đỡ trẻ em nghèo và mồ côi ở VN có được cuộc sống tốt hơn. Họ đến VN trong một tháng vừa phục vụ chuyên ngành học vừa đáp ứng yêu cầu của Hội Chữ thập đỏ VN nhằm hỗ trợ người nông dân cải thiện cách thức chăn nuôi và phòng chống bệnh nguy hiểm ở gia súc gia cầm, đặc biệt ở heo và bò. Họ có gần một tuần lễ cùng ăn cùng ở và chia sẻ kiến thức về thú y với một số hộ chăn nuôi khu vực Lai Vung, Đồng Tháp. Ngày nào cả ba nữ sinh Pháp cũng làm việc trong tiếng quang quác của gà vịt, tiếng ụt ịt của heo hoặc có lúc là “bản giao hưởng” được tạo ra bởi tất cả thứ tiếng đó. Một ngày của họ bắt đầu bằng những chuyến đi bộ đến hộ gia đình có tổ chức chăn nuôi cách nơi họ ở khoảng hai cây số. Lisa cho biết: “Cách chăn nuôi của bà con ở đây khác ở nước tôi nhiều lắm. Ví dụ như gà thả vườn được tự do... toàn tập. Chúng tự lang thang kiếm thức ăn và tự kiếm chỗ ngủ. Ở Pháp, dù thế nào cũng sẽ có chuồng để chúng về ở. Hay như thức ăn dành cho vật nuôi, ngoài thức ăn khô nông dân VN còn cho chúng ăn cám trộn bột để giảm giá thành”. Chính vì vậy Lisa cho rằng vật nuôi ở VN được... thoải mái tinh thần hơn vì chúng không phải theo giờ giấc hay các tiêu chuẩn ăn uống nghiêm ngặt của các mô hình chăn nuôi công nghiệp. Tuy nhiên, cô cũng cảnh báo cho người dân về nguy cơ lây bệnh khi nhận thấy các loài khác nhau thường được bố trí khá gần nhau do không gian của mỗi hộ không quá rộng. Ngoài việc đến tận các nhà để được mắt thấy tai nghe cách chăn nuôi, nhóm còn trao người dân bộ tài liệu chăn nuôi heo do họ tự chuẩn bị. “Tài liệu có giới thiệu các quy trình chăn nuôi, cách tổ chức chuồng trại, cách đỡ đẻ, phòng bệnh và cả những xử lý cần thiết khi phát hiện con bệnh nhằm ngăn ngừa lây lan” - Lisa giải thích thêm. Nhóm sinh viên được tiếp đón rất tận tình, nhờ đó họ cũng được trải nghiệm ít nhiều văn hóa nông thôn miền Tây. Sophie hào hứng chia sẻ: “Người dân ở đây thật sự rất đáng yêu và thân thiện. Họ hỏi han chúng tôi, luôn tạo điều kiện tốt nhất có thể để chúng tôi làm việc. Họ luôn sẵn sàng mời chúng tôi ăn uống. Có nhà còn cho chúng tôi trái cây mang về nữa”. THÁI QUYÊN |